Những Người Muôn Năm Cũ Hồn Ở Đâu Bây Giờ

Sau những lần có dịp viếng thăm các chứng tích như tượng đài, lăng mộ, viện bảo tàng, công ty lưu niệm, ..., của các nhân đồ vật mà cuộc sống phần nào liên quan đến cuộc sống vật hóa học hay tinh thần, sự thịnh suy ,... Của một đội người, một dân tộc, một vùng, một quốc gia,..., tôi ra về lòng phần đa bâng khuâng với nhị câu : những người dân muôn năm cũ Hồn sống đâu hiện thời ? trong bài xích thơ Ông Đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên.

Bạn đang xem: Những người muôn năm cũ hồn ở đâu bây giờ

Bài thơ Ông Đồ luôn luôn gợi đến tôi phần nhiều mỹ cảm tuyệt vời : không phần nhiều là hoài niệm về một quá khứ đẹp mắt trong đời sống văn hóa truyền thống của phụ thân ông ngoài ra nhắc nhỡ về công đức của chi phí nhân so với sự sống thọ và quy trình sống cho đến bây chừ của chính phiên bản thân mình. Chiều nay, tôi bâng khuâng, ngậm ngùi nghĩ nhớ về những người dân đã từng xuất hiện trong đa số khoảnh xung khắc nào kia của đời mình : Hỡi “những fan muôn năm cũ”, nếu không có sự hiện diện dù phảng phất qua hay lâu dài của những vị trong loại đời của tớ thì bây giờ tôi ra làm sao , tôi tất cả là như tôi của tích tắc hiện tại nầy ko ?

*
*

Trong liên hồi hoài niệm về vượt khứ ấy, tôi tự dưng nghĩ cho tập lưu trữ những sách vở và giấy tờ của gia đình mình trong nhà bé trai. Mở ra, tôi thế lên tờ khai sinh của mình. Trong đời mình, chắc chúng ta cũng vậy, đã bao lần tôi từng mang một tờ giấy khai hiện ra đề lắp kèm vào trong 1 tập hồ sơ nào kia như nộp đối chọi xin nhập học, nộp hồ sơ thi cử, hồ sơ xin việc làm,..., và gồm khi nộp đối kháng làm tủ tục thành hôn ! tuy vậy tôi và có lẽ bạn cũng thế, chưa lúc nào đọc kỹ tờ khai sinh của chính mình ! bởi vì chúng ta chỉ suy nghĩ rất đơn giản và thực dụng chủ nghĩa : tờ khai sinh chỉ để minh chứng người đứng tên trong làm hồ sơ là bao gồm hắn chứ không phải ai khác, và chỉ còn để cho những người kiểm tra hồ sơ gọi sơ qua chứ đương sự đã biết rõ tên, ngày sinh, địa điểm sinh của bao gồm mình, tên cha, tên người mẹ như trong khai sinh thì vẫn “yên chí lớn” rồi, đọc làm những gì nữa đến mất công!

tuy nhiên lần nầy, chắc hẳn rằng do mong sớm trở về viếng thăm nơi chôn nhau cắt rốn nên dư âm của nhị câu thơ bên trên đây của phòng thơ Vũ Đình Liên đã khiến cho tôi đọc kỹ tờ giấy khai sinh của mình. Đấy là tờ chứng chỉ Thay Giấy Khai Sinh được Tòa Hòa Giải Hội An cung cấp ngày... Tháng... Năm... Mà fan đứng ra xin chính là mẹ tôi! Tôi bổi hổi cảm đụng xiết bao khi hồi ức lại một trời dĩ vãng khu vực quê đơn vị xa ngái. Thời gian bấy giờ tổ quốc ta đã thời kỳ chiến tranh chống Pháp. Hội An là tỉnh lị của tình Quảng Nam bắt buộc mọi thủ tục giấy tờ của dân bọn chúng vùng Pháp trợ thì chiếm nên làm trên Hôi An. Vào chiến tranh, giấy khai sinh của anh em chúng tôi đã trở nên thất lạc. Cha tôi vẫn mất, chị em tôi vẫn lặn lội xuống Hội An để xin có tác dụng tờ Khai Sinh mang lại mấy anh em tôi. Thời đại chiến tranh, đường đi không dễ, lại xa lạ việc thủ tục giấy tờ đối với một người đàn bà làm việc thôn quê, mà bà mẹ tôi đang tới Hôi An làm xong cái cơ sở pháp lý thuở đầu để chuyển tôi đi học. Ôi, me của con! : bà bầu đã lo cho nhỏ trên vạn nẽo đường! Hồn mẹ chưa hẳn “ở đâu bây giờ” ! như câu thơ của Vũ Đình Liên, mà bé tin chắc chắn rằng hồn bà mẹ ở vào tờ khai sinh nầy, với vẫn theo con trên phần đa nẽo mặt đường dù nay nhỏ đã từng nào tuổi, dù nhỏ đang chỗ nào trên thế giới nầy : trước bàn thờ ông bà, phụ huynh trong nơi ở mà phụ huynh xây dựng nơi nhỏ được chôn nhau giảm rốn, hay hầu như lúc con đi học xa nhà, phần đa lúc bé đứng bên trên bục giảng trên Huế gần 1 phần tư cụ kỷ, rồi ở dùng gòn-Tp hồ nước Chí Minh, của cả những lúc bé rong chơi nơi xứ lạ quê tín đồ trong mùa đông với gió cùng tuyết hay như là chiều ni trong mùa thu lá cây đang bửa qua color vàng, đỏ, tía... Thành mọi vùng rực rỡ, những ”Rừng phong thu đã nhuốm color quan san” của thi hào Nguyễn Du . Tôi hiểu tiếp : bạn làm chứng đầu tiên là người bác thứ tía của tôi! Phải, người mẹ tôi khi đi Hội An đang nhờ bác tôi đi làm chứng. Ôi những người bác của tôi.Tôi bao gồm 3 fan bác. Tôi không thể nhớ một chút gì về người bác cao tuổi độc nhất vô nhị vì bác đã mất khi tôi còn vượt nhỏ. Người bác thứ hai tôi chỉ còn nhớ sở hữu máng hình bóng mơ hồ nước về một tín đồ nông dân giỏi mặc người thương đồ nâu, và nhớ số đông kỉ niệm vì mấy người chị tôi kể lại : bác thứ hai của tôi là một trong những người chân chất, “thật thà như cục đất”, hẵn là như phần nhiều các bạn nông dân quê mùa chất phác sinh vào cuối thế kỷ 19, đầu thé kỷ trăng tròn ở nước ta. Bác thương mấy chị em cửa hàng chúng tôi lắm, từng khi đi làm về bác bỏ thường để dành riêng cho cửa hàng chúng tôi một trái ổi, củ sắn, củ khoai, múi mít, một hai con dế, vài nhỏ châu chấu,...Ôi, hầu như món rubi chân quê từ bỏ tấm lòng thương không bến bờ của bác bỏ là quí vô vàn cùng với tuổi thơ tôi, cùng vẫn luôn lung linh trong kho báu kỉ niệm về quê phụ thân đất tổ, góp tôi luôn nhớ cho cội nguồn. Nỗ lực rồi bác ra đi không khi nào về nữa : nghe người ta nói giặc Pháp vẫn bắt bác bỏ và vài tín đồ cùng đi làm với bác bỏ “trói cắp ké” hai tay ra sau, phun bỏ xác trôi sông vào tầm khoảng năm 1949, 1950 gì đó! Ôi bác thân thiện của con! bác bỏ và biết bao bạn dân Việt sẽ là nàn nhân của đồng chí giặc Pháp tham tàn, giật của, làm thịt người. Thôi cũng đành, chiếc sông Thu bể đã đưa bác bỏ về hòa nhập với mênh mông!. Nhỏ cháu bọn chúng tôi chỉ từ lập cho chưng một “ngôi chiêu mộ gió”!. Qua bao lần biển cả dâu dời mộ, “mộ gió” của bác bỏ vẫn được dời theo. Lần cuối, cách đó hơn mười năm, cửa hàng chúng tôi đã dời “mộ gió “ của bác cùng với chiêu mộ ông bà, phụ huynh tôi trở về làng quê, nơi mà bác đã từng có lần một nắng nhì sương dãi dầu năm tháng của cuộc sống người nông dân. Người bác bỏ thứ ba, người đứng tên làm triệu chứng trong chứng từ Thay Giấy Khai Sinh của tôi, cũng là tín đồ rất hiền lành, hóa học phác. Vẫn còn đó hình ảnh, tiếng nói của bác bỏ trong tôi. Thân phụ tôi mất sớm, bác bỏ thương bà mẹ chúng tôi, những sáng sớm tuyệt chiều tối, bác bỏ thường âm thầm lặng lẽ dúi vào tay chị em công ty chúng tôi một không nhiều thịt, một ít bánh,.., với nháy đôi mắt bảo về đi....dường như bác e tất cả ai biết bác bỏ cho chúng tôi cái gì... Những năm sau, vào một mùa Đông mưa phất phất, trời lạnh như cắt da, tôi trở về viếng thăm quê nhà , đem khuyến mãi ngay bác một chiếc áo nóng dài, bác bỏ mặc vào khôn cùng thích, đi đâu trong buôn bản cũng khoe : thằng H., con cháu tao nó mang đến tao mẫu ào “bành tô” nầy, nóng lắm! ấm lắm.! Nhưng bác đã già lắm, đa số gì bà bầu chúng tôi tặng kèm bác thì không thấm vào đâu đối với lòng thương bát ngát mà bác đã đoạt cho công ty chúng tôi trong trong cả cuộc chơn hóa học của bác. Tôi lại đề xuất ra đi, giã biệt bác, lòng rưng rưng... Rồi bác cũng đã nằm xuống khu vực quê nhà. Hồn bác cũng ko “ở đâu bây giờ” như lời thơ của Vũ Đình Liên, nhưng ở vào tờ giấy khai sinh của tôi, và hẵn là có những lúc hồn bác bỏ ngồi bên trên mộ bác nhìn vằng trăng khuya treo lơ lững bên trên núi Phụng hoàng mà từ nông thôn tôi nhìn xa xa thấy một blue color biếc; có những lúc bác ngồi trên bàn thờ tổ tiên cùng ông bà và bố mẹ tôi, với hẵn là hồn bác liên tục ghé thăm thánh địa họ của cửa hàng chúng tôi vì bác bỏ là fan đã giữ việc thắp hương nhà thờ trong cả cuộc sống bác. Tôi hiểu tiếp người làm chứng thứ hai với thứ ba trong chứng từ Thay Giấy Khai Sinh của tôi. Chúng ta là những người dân tôi không hề quen biết và chắc hai vị nầy cũng không thể biêt khía cạnh mũi của tôi ra lam sao, chỉ nghe bà mẹ tôi nhắc với bọn họ về tôi : con trai, tên là... , sinh ngày... , tháng..., từng nào tuổi cơ mà thôi. Nhưng có hề chi! trong tờ chứng chỉ Thay Giấy Khai Sinh đã bao gồm in sẵn sâu : “Những nhân hội chứng nầy đã tuyên thệ và quả quyết biết kiên cố tên ..., quốc tịch Việt Nam, sinh ngày..., tháng..., năm..., tại làng..., xã...

Xem thêm: Tìm Hiểu Nội Dung Và Tóm Tắt Bức Tranh Của Em Gái Tôi Lớp 6, Tóm Tắt Bài Bức Tranh Của Em Gái Tôi

, quận..., tỉnh...., đàn ông ông.... Với bà ...., vk chánh thất”. Nghĩa là nhì vị không mọi đã “thật sự” biết rất rõ ràng về lai định kỳ của cậu nhóc nhỏ nầy là tôi đây, hơn nữa biết rõ chị em tôi là bà xã chánh của phụ thân tôi, nghĩa là biết phụ vương tôi đã tất cả hay gồm quyền sẽ sở hữu thêm đa số người vợ thứ nữa! Đây chính là hai tín đồ làm nghề tấn công máy các loại giấy tờ để đưa vào cam kết tại Tòa Hòa Giải Hội An, thức giấc Quảng nam vào thời đó. Hai vị nầy là hai trong các 5, 7 vị đặt bàn máy đánh chữ, gõ lốc cốc một ngày dài ngoài vỉa hè trước ngay lập tức Tòa Án tỉnh giấc Quảng Nam. Chính họ đã lí giải mọi fan không biết giấy tờ thủ tục hành chánh như bà bầu tôi làm được hầu hết giấy tờ cần thiết do tandtc ký. Từ các khâu tấn công máy, sắp xếp hồ sơ qua những nơi ký, đóng dấu, đóng lệ phí,..., họ làm cho ro ro ! họ đã bổ ích vượt trên tầm ước ao đợi của biết bao tín đồ không biết giấy tờ thủ tục hành chánh như bà bầu tôi. Họ đánh máy đúng họ tên tôi, còn ngày sinh của mình thì sai. Nguyên, bà bầu tôi khai ngày sinh của mình theo âm lịch vì chưng thuở kia dân quê của ta chỉ biết thuần thục ngày âm lịch, không rành ngày dương lịch, mang đến nên khi nghe tới số tuổi của tôi do mẹ tôi tính theo âm kế hoạch thì họ tự động trừ đi một và từ kia qui ra năm sinh, cùng ngày âm định kỳ họ qui thay đổi ra ngày dương lịch, vì vậy có lúc đúng tất cả khi sai. Tôi lâm vào hoàn cảnh trường vừa lòng họ đổi sai! Nhưng không hề gì, miễn là cuối cùng có được giấy khai sinh phù hợp pháp của mình cho chị em tôi đưa về là quá giỏi rồi. Sự ghi sai ngày sinh trong chứng từ Thay Giấy Khai Sinh của tôi sau này lại là “một chút gia vị” đến đời tôi. Quả vậy, sau nầy bà xã tôi nói tôi “gian” vì có tới 3 ngày sinh : nhị đúng bao gồm một ngày âm lịch, một ngày dương lịch nhưng không dùng, lại dùng chiếc sai đã được ghi trên khai sinh. “Gian” do nhờ tất cả 3 ngày sinh nhật khác biệt mà khi còn là “bồ” thì bà xã tôi phải tặng quà sinh nhật cho tôi tới 3 lần một năm!. Tuy thế khi thiếu nữ đã thành bà xã tôi thì con gái thường hay làm cho lơ...vì nói tôi đã nhận quá nhiều quà sinh nhật của người vợ rồi! Cũng không thể chi! Tôi cười.

nhì vị tấn công máy làm triệu chứng khai sinh mang lại tôi hẵn là đang làm triệu chứng cho không ít người không giống do chiến tranh thất lạc giấy tờ như tôi. Hiện thời sau hơn nửa rứa kỷ, chiều lúc này tôi mới chỉ biết hai vị qua tên được ghi trong chứng chỉ Thay Giấy Khai Sinh của tôi. Những vị cũng không hề biết khía cạnh mũi tôi, nhưng ví dụ các vị vẫn cho có công vô cùng lớn so với tôi : khiến cho tôi một cơ sở pháp lí ban sơ để từ kia tôi mới hoàn toàn có thể bước đi trên cuộc đời nầy và đang đi tới như ngày hôm nay. Chắc các vị đã nhập vào đoàn thể “ những người muôn năm cũ” của Vũ Đình Liên như bà mẹ tôi trường đoản cú hơn nhị mươi năm qua. Nhưng mà hồn của những vị cũng không “ ở chỗ nào bây giờ” như lời thơ của Vũ Đình Liên, nhưng mà ở bên trên tờ khai sinh của tôi và của bao nhiêu người khác nữa mà những vị đã thay mặt đứng tên làm chứng. Nhưng vì quá vô tình bọn họ không biết đấy cơ mà thôi!.

Chiều nay, ở khu vực đây biện pháp xa Hội An hàng ngàn dặm tôi lặng lẽ thành kính tri ân nhị vị. Tôi hiểu tiếp một khai sinh của bé tôi . Tía người làm triệu chứng khai sinh cho nhỏ tôi lúc tôi ngơi nghỉ Cư Xá gs Đại học tập số 2 con đường Lê Lợi của Huế một thuở xưa . Cả 3 rất nhiều là bạn quen biết của gia đình tôi. Anh Đ. M. T. Chừng như đã ra fan thiên cổ trên một hải đảo xa xăm làm sao đó, còn anh V. H. L. Với anh L. S. Hiện nay đã về hưu, hẵn là vẫn sẽ ở Huế. chắc chắn rằng các anh không bao giờ nhớ việc đã làm bệnh khai sinh cho bé tôi. Cũng giống như bạn với tôi có khi nào nhớ tôi đã làm bệnh khai sinh mang đến ai hay làm cho thành viên trong đoàn đơn vị trai đi cưới vợ cho ai, mẫu chuyện nhỏ tuổi nhặt xẩy ra mấy mưoi năm trước! cơ mà chiều nay, tôi tự hứa vời lòng bản thân là chuyến trở về sắp tới tới, tôi sẽ trở lại thăm lại Huế, và tìm về thăm nhị người chúng ta nầy. Tôi sẽ nhắc lại việc cặp đôi bạn trẻ đã làm chứng khai sinh cho bé tôi. Hẵn là chúng tôi sẽ cùng uống với nhau “một ve” để ôn lại những ân huệ một thuở địa điểm Huế xưa. Ôi Huế xưa của tôi! mà trong lòng tôi như bắt đầu hôm qua, nhưng phía bên ngoài đã mấy mươi năm rồi!. Cùng rồi sẽ đến một ngày vớ cả bọn họ sẽ “lên đường”, nhập vào đoàn “Những bạn muôn năm cũ”. Tuy vậy hồn các bạn không “ sinh hoạt đâu hiện thời ?” như lời thơ của Vũ Đình Liên, mà một phần ở vào tờ giấy khai sinh của con tôi cho dù nó đang chỗ nào đó, nơi phương trời Tây xa thẳm. Nhưng không một ai biết . Cũng ko phải chi!

“Những tín đồ muôn năm cũ” Ân tình một thuở xưa Phả hồn bên trên tích cũ Vô tình- ngươi biết chưa? Lê trường đoản cú Hỷ